Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Published in

Diễn đàn

25/05/2023

Tình hình Việt Nam sau gần 40 năm gọi là "Đổi mới"

Âu Dương Thệ

Lời giới thiệu : Đầu tháng 5 vừa qua chúng tôi đã sang Hoa Kỳ gặp gỡ và trao đổi quan điểm với nhiều đại diện các đoàn thể, nhân sĩ và truyền thông đang hoạt động tích cực trong Cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ để giới thiệu tập sách mới xuất bản Việt Nam "Đổi mới ? !" Hay : Treo đầu dê, bán thịt chó !

Dưới đây là bài thuyết trình về tình hình Việt Nam sau gần 40 năm gọi là "đổi mới" của chế độ độc tài toàn trị tại trụ sở Sinh hoạt Cộng đồng Việt Nam tại California, Garden Grove ngày 7/5/2023.

Âu Dương Thệ

adt1

Thư mời tham dự buổi ra mắt sách Việt Nam "đỏi mới" của  tác giả Âu Dương Thệ

Nhận định và dự đoán về tương lai Đảng Cộng sản Việt Nam

Sau hơn nửa thế kỷ theo dõi và nghiên cứu các mục tiêu, hành động và kết quả của những người cầm đầu chế độ độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam

Thưa ban Tổ chức

Thưa quí vị và các thân hữu

Tôi rất cảm động và cám ơn đề nghị của ông Trần Quốc Bảo, đại diện cho Đài Đáp Lời Sông núi, cùng một số thân hữu rất sốt sắng tổ chức để tôi có dịp gặp gỡ quí vị và nhiều bạn hữu sau nhiều năm xa cách. Vì tôi tưởng rằng, ở tuổi đã cao lại xa xôi cách nhau cả chục ngàn dặm có lẽ khó gặp lại nhau, nhất là đại dịch Covid-19 bùng nổ trên toàn thế giới suốt mấy năm qua.

Nhưng có lẽ là cái duyên may nên đã tạo ra cơ hội "nhân định thắng thiên" ! Cái duyên tốt hôm nay là có dịp được gặp nhiều giới, ngoài các nhân sĩ, chuyên viên, các vị cao niên, còn có nhiều phụ nữ và những người trẻ thuộc nhiều giới khác nhau đang hoạt động tích cực trong cộng đồng ở Hoa Kỳ và Việt Nam trên nhiều lãnh vực.

Cuộc gặp kỳ ngộ hôm nay làm tôi nhớ lại hai câu đối nổi tiếng trong giai thoại văn học Việt Nam :

Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách.

Sắc bất ba đào dị nịch nhân.

(Mưa không có then khóa mà giữ được khách

Sắc đẹp không có sóng gió mà làm đắm lòng người).

Tưởng rằng vì tuổi cao và lại bị đại dịch Covid-19 hoành hành trên thế giới, nhưng nhờ duyên may chúng ta gặp lại được nhau để tâm tình và trao đổi suy tư và kinh nghiệm về quê hương, về tình hình Việt Nam với gần 100 triệu đồng bào ta ở trong nước.

adt1

Bìa sách Việt Nam "Đổi mới" - Tập II của Âu Dương Thệ 

Sau hai công trình nghiên cứu khoa học về sự ra đời của Đảng cộng sản Việt Nam tới tiếp thu miền Bắc (1954) và chiến tranh Việt Nam kết thúc (4/1975) vào dịp này đúng 48 năm (*).

Sau 1975 những người thắng cuộc đã tin rằng, "mình đã thắng được các đế quốc sừng sỏ Pháp tới Mỹ" (nguyên văn lời của Phạm Văn Đồng) thì nay cái gì họ cũng làm được cả và sẽ xây dựng Việt Nam tiến nhanh tiến mạnh lên Chủ nghĩa xã hội. Vì thế nhóm cầm đầu toàn trị khi đó đã không cần phải che dấu nhân dân ta và thế giới nữa, họ sát nhập Mặt trận Giải phóng vào Mặt trận Tổ quốc và thống nhất đất nước dưới chế độ độc đảng với văn hóa cai trị theo chủ nghĩa Marx-Lenin.

Từ đó họ dùng bạo lực, áp đặt rất máy móc đưa toàn bộ hệ thống cai trị từ chính tri, kinh tế tới văn hóa, giáo dục từ miền Bắc lên toàn miền Nam : Bắt toàn bộ nông dân miền Nam phải gia nhập các hợp tác xã nông nghiệp theo kinh tế tập thể của Lê Duẩn. Các doanh nghiệp tư nhân bị ngăn cấm theo lệnh "ngăn sông cấm chợ", "đánh đổ tư sản mại bản", đẩy hàng triệu các gia đình tư thương về các "vùng kinh tế mới" không nhà cửa, trường học, bệnh xá… ; dựng lên hệ thống kinh tế quốc doanh độc quyền của Đảng dưới chỉ huy trực tiếp của phó Thủ tướng Đỗ Mười khi ấy.

Nhưng chỉ vài năm sau – như nhiều quí vị và thân hữu ở đây đã chính là nạn nhân – nhân dân cả nước phảỉ ăn bo bo, lạm phát phi mã lên tới 800%, bị đưa đi cải tạo lao động bóc lột trong các khu rừng núi, nhiều năm xa gia đình, con cái bị liệt vào thế lực thù dịch nên không được đi học, đi làm… Chính sách cực kỳ tàn bạo này đã gây ra cuộc di cư vĩ đại nhất trong lịch sử dân tộc ta, cả thế giới đã phải chứng kiến hàng triệu "thuyền nhân Việt Nam" phải bỏ nước, bỏ gia đình, bạn bè, để ra đi. Hàng trăm ngàn người đã bỏ mình trên biển cả ! Hình ảnh tang thương này kéo dài trên nhiều năm, đã khiến ngay cả khi ấy những giới từng ủng hộ cộng sản Việt Nam ở Hoa Kỳ và Tây Âu đã phải thốt lên, tại sao gọi là "giải phóng" mà hàng triệu người lại phải lũ lượt bỏ nước ra đi ? Từ đó có phong trào tiếp nhận thuyền nhân Việt Nam vào Hoa Kỳ và "những con tầu cho Việt Nam" ra đời do ngay những giới này ở Pháp, Đức cứu vớt thuyền nhân Việt Nam !

Đấy là chính sách gọi là "Hòa giải dân tộc" của phe thắng trận từ sau 1975 đã gây ra cho mấy chục triệu dân miền Nam trở thành nạn nhân, làm cả nhiều nước dân chủ đã bàng hoàng thức tỉnh !

Giữa lúc nhân dân lầm than, thống khổ thì những người lãnh đạo khi ấy, đứng đầu là Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ lại đem quân chiếm Cambodia, tính thiết lập Liên bang Đông dương "đặc biệt" Việt-Miên-Lào. "Người bạn vĩ đại" của họ khi đó là Đặng Tiểu Bình, đứng đầu Đảng Cộng sản Trung quốc khi ấy, đã quên khẩu hiệu "môi hở răng lạnh", đem 200.000 quân đánh phá tàn bạo các tỉnh biên giới phía Bắc giáp Trung Quốc từ 2/1979. Hoa Kỳ và các nước phương Tây đã ban bố chính sách phong tỏa kinh tế và tẩy chay ngoại giao với chế độ cộng sản Việt Nam, vì đã dùng bạo lực xâm chiếm Cambodia chà đạp Công pháp quốc tế.

***

adt02

Tiến sĩ Âu Dương Thệ phác biểu trước quan khách tham dự buổi ra mắt sách

Cũng chính vào thời điểm những người cầm đầu cộng sản Việt Nam rất hồ hởi đưa ra những chủ trương đòi tiến nhanh tiến mạnh lên Chủ nghĩa xã hội, nhưng trong thực tế họ đã tạo ra nạn đói khủng khiếp. Chính khi ấy Liên Xô đồng minh chính - "Liên xô vĩ đại" quê hương thứ hai của Hồ Chí Minh, người sáng lập Đảng cộng sản Việt Nam - lại rơi vào tổng khủng hoảng chính trị do cuộc cải tổ của Tổng bí thư và Chủ tịch nước Gorbachev chủ trương Glasnost (Cởi mở) và Perestroika (Cải tổ) từ 1985 đến 1991.

Chế độ cộng sản Việt Nam khi ấy rơi vào thế sợi chỉ treo ngàn cân : Nạn đói lớn nhất từ sau nạn đói 1945, dân phải ăn bo bo, nhiều sĩ quan cấp tá phải giải ngũ trở thành những người vá lốp xe đạp trên các vỉa hè ở Hà Nội-Sài Gòn, lạm phát phi mã trên 800%, đồng bào ta đã diễu cợt 4 chữ xã hội chủ nghĩa là "xếp hàng cả ngày"". Trong khi ấy đồng minh tin cậy nhất là Liên Xô đang tan rã, đồng chí phương Bắc đang trở thành "kẻ thù nguy hiểm và trực tiếp", Mỹ và phương Tây tẩy chay ngoaị giao và cấm vận kinh tế !

Trước tình thế cực kỳ hiểm nghèo như vậy, nhưng chính trong lúc nguy thì cũng ẩn náu cơ hội tốt cho nhân dân và đất nước, nếu chúng ta bình tâm và sáng suốt nhìn lại thời gian đó. Những câu hỏi rất chính đáng là : Nhưng những người cầm đầu chế độ toàn trị khi ấy là Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh và Võ Văn Kiệt đã xoay sở như thế nào ? Họ có biết tỉnh táo khôn ngoan và đủ bản lĩnh để giám vượt qua khỏi bóng đen của chính mình không ? Hay chỉ như những con ngựa quen theo đường mòn cũ, đánh mất cơ hội vàng cho đất nước và nhân dân ta ?

Tại Đại hội 6 tháng 12/1986, họ tung ra khẩu hiệu "Đổi mới". Thậm chí khi đó chính Nguyễn Văn Linh, tân Tổng bí thư, đã từng tuyên bố "Đổi mới hay là chết" ! Nhưng từ đó đến nay đã gần 40 năm trải qua 5 đời Tổng bí thư từ Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng hiện nay họ đã làm gì thực sự ? Có Đổi mới thực sự như lời họ hứa với nhân dân ta hay không ?

Về chính trị, họ hứa hẹn thề thốt đổi mới, nhưng trước sau vẫn là chế độ độc đảng và vẫn nhắm mắt mù quáng tin theo chủ nghĩa Marx-Lenin. Mặc dầu Liên xô - cái nôi và thành trì của thế giới cộng sản - vài năm sau đó đã tự tan dã.

Quốc hội là cơ quan lập pháp, tuy Hiến pháp ghi là cơ quan quyền lực cao nhất trong nước, nhưng thực tế khoảng 500 đại biểu chỉ toàn là nghị gật. Ban chấp hành Trung ương đảng theo Điều lệ đảng, là cơ quan cao nhất giữa hai Đại hội. Bộ chính trị là cơ quan lãnh đạo tập thể toàn Đảng, nhưng nay hai cơ quan này chỉ là cái bóng, cái loa của một vài người, vài nhóm có quyền lực trong từng giai đoạn. Cụ thể như hiện nay, như quí vị theo dõi, sau hơn 12 năm thoán đoạt quyền lực công khai và tàn bạo Nguyễn Phú Trọng đã trở thành "vua cộng sản" như thời vua phong kiến trước đây, được các quan dưới nịnh thần là "hạt nhân" lãnh đạo !

Về nội trị, nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế có uy tín và nhiểu tổ chức đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam ở trong và ngoài nước, trong các bản tổng kết hàng năm, đều báo động là, hiện nay chế độ cộng sản Việt Nam đang trở thành là một trong số những chế độ độc tài đàn áp nhân dân tàn bạo nhất trên thế giới. Hiện nay có hàng trăm tù nhân lương tâm, trong đó có cả phụ nữ và thanh niên. Các tổ chức Xã hội dân sự không được quyền tự do thành lập và hoạt động, báo chí tư nhân bị ngăn cấm. Mới đây tổ chức "Phóng viên không biên giới" -một tổ chức quốc tế rất có uy tín thường xuyên theo dõi tình hình tự do báo chí trên thế giới- đã xếp chế độ cộng sản Việt Nam vào hạng chót trên thế giới cùng với cộng sản Trung quốc và cộng sản Bắc Hàn về đàn áp báo chí và người cầm bút !

Trong kinh tế họ còn nặn ra một tên mới rất kêu Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Mới thoạt nghe tưởng như Kinh tế thị trường thực, tôn trọng sáng kiến của tư nhân. Nhưng khi ra đời các tập đoàn và tổng công ty được coi là đầu tầu kinh tế lại do nhà nước độc quyền, sử dụng ngân sách quốc gia, mặc dầu làm ăn thất thoát kinh niên. Những người có quyền lực trong các hội đồng quản trị của các công ty quốc doanh không có kiến thức nghề nghiệp, nhưng là những cán bộ có máu mặt tay chân của các ủy viên Bộ chính trị có thế lực, nên biến các tập toàn và tổng công ty thành các cơ quan hôi của và tham nhũng Ngân sách quốc gia từ tiền thuế của nhân dân. Ở đây chỉ đơn cử hai trường hợp điển hình : Vụ kinh doanh thất bại 4-5 tỉ USD của Vinashin (2010) dẫn tới cuộc trường kỳ đánh phá lẫn nhau suốt 5 năm giữa hai nhân vật Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (tham quyền) và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (tham tiền) để giành ghế Tổng bí thư tại Đại hội 12 (1/2016) và việc thanh toán ủy viên Bộ chính trị kiêm Bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh Đinh La Thăng (5/1917), vì thất thoát tài sản nhà nước tại tập đoàn đầu khí Việt Nam (Petro VN) (cf. Tập II, Chương 7 : Trường kỳ chọi nhau rất tàn bạo giữa ông Tổng và ông Thủ, tr.8-121).

adt2

Tác giả Âu Dương Thệ ký tặng sách

Trong khi doanh thương tư nhân Việt Nam bị bỏ rơi, bị công an vòi vĩnh tham nhũng thì các công ty nước ngoài, nhất là các công ty lớn – các chim đại bàng (ngôn ngữ tâng bốc của những người cầm đầu chế độ) - như công ty gang thép Formosa Hà tĩnh, và nhất là công ty điện tử hàng đầu thế giới Samsung đã được ưu đãi tối đa từ thuế rất thấp, đất đai xây xí nghiệp, lương công nhân rất thấp, lại được tự do chuyển lợi nhuận về công ty mẹ ở Nam Hàn. Đầu 2016 khi xẩy ra vụ cá chết hàng loạt trắng xóa duyên hải 4 tỉnh miền Trung do công ty Formosa (Đài Loan) đã xả nước thải chứa các chất hóa học độc hại, Nguyễn Phú Trọng vẫn đủng đỉnh dẫn phái đoàn cao cấp tới khen Ban giám đốc Formosa, nhưng không thèm thăm các ngư dân bị thiệt hại ở ngay cạnh đó ; rồi ít lâu sau còn tuyên bố rất tỉnh bơ, "Kêu gọi đầu tư nhưng không nghĩ đến vấn đề môi trường, không nghĩ đến đổ rác đi đâu !". Khi họ quyết định cho đầu tư thì không tính tới việc giải quyết nước thải độc hại của nhà máy Formosa như thế nào ! Đúng là cách suy nghĩ và hành động vừa cực kỳ sai lầm, thiển cận và vô trách nhiệm, theo kiểu xây nhà không xây cầu tiêu của Nguyễn Phú Trọng ! (Tập II, Chương 9 : Kết quả thực tiễn trên 30 năm "Đổi mới", tr. 177-232).

Trong lãnh vực đối ngoại và ngoại giao, tuy thề thốt là đổi mới, nhưng khi nhiều đảng viên cấp tiến tên tuổi như cựu ủy viên Bộ chính trị Trần Xuân Bách đòi phải đổi mới cả trong kinh tế lẫn chính trị, tức là muốn đất nước vươn lên thực sự thì phải đi bằng cả hai chân, không thể chỉ đi khập khiễng một chân. Nếu vẫn giữ chế độ độc tài thì kinh tế không thể nào vươn lên được ! Nhưng những người có quyền lực mạnh khi ấy là Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu và Nguyễn Phú Trọng đã nói thẳng thâm ý của họ là, "Đổi mới nhưng không đổi mầu !" và nhấn mạnh châm ngôn của Hồ Chí Minh "Dĩ bất biến, ứng vạn biến". Tức là, trong mọi tình thế vẫn phải giữ Đảng độc quyền ! Rồi Trần Xuân Bách bị cách chức !

Vì thế đầu 9/1990 Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và Thủ tướng Đỗ Mười đã lôi cả cựu Thủ tướng Phạm Văn Đồng bí mật sang Thành Đô (Trung Quốc) để xin cầu hòa và che chở của Giang Trạch Dân tại khách sạn nhà nước Kim Ngưu (chịu làm thân phận Trâu vàng !), hai bên đã kí Hiệp định bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Sau này cựu Thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ, đã gọi quyết định này là mở cửa cho Trung Quốc đe dọa chủ quyền lãnh thổ và độc lập của Việt Nam. Vài năm sau, Hà nội phải kí Hiệp định biên giới trên đất liền với Trung Quốc ở thế yếu và Hiệp định để Trung Quốc cùng khai thác ở vịnh Bắc bộ và trên biển Đông (Tập I, Chương hai : Đại hội 6 (12.1986) Sách lược cứu chế độ trong tình thế hiểm nghèo, tr. 42-89).

Năm 2015 Nguyễn Phú Trọng còn trân trọng mời Tập Cận Bình -ông gọi là Bạn- tới thuyết giảng trước Quốc hội cộng sản Việt Nam là "Trung Quốc không có "gen" xâm lược !" Nhưng chỉ ngày hôm sau khi tới Singapur họ Tập đã dõng dạc tuyên bố, "các đảo trên biển Đông là thuộc lãnh thổ Trung Quốc từ ngàn năm trước đây" (Tập II, Chương 8, Đại hội 12 (1.2016) đóng vai trò thông qua các quyết định của phe Nguyễn Phú Trọng từ đề án nhân sự đến đường lối, tr. 122-176)

Với Hoa Kỳ và EU : Trong khi với cộng sản Trung Quốc thì những người cầm đầu cộng sản Việt Nam trong thời kỳ đổi mới từ Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh tới Nguyễn Phú Trọng hiện nay đều ngoan ngoãn ngồi vào lòng để nhận sự che chở của Bắc kinh, để làm sao Đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục độc quyền và bảo đảm cho quyền lực cá nhân cho họ. Nhưng với phương Tây và đặc biệt với cựu thù Hoa Kỳ thì họ lại chỉ tìm cách moi tiền, móc túi. Họ chỉ bình thường với Hoa Kỳ 5 năm sau (1995) khi họ tái lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc tại Hội nghị Thành đô 1990, như đã trình bầy ở trên.

Cho tới nay Việt Nam đang là nước có kim ngạch xuất khẩu cao nhất sang Mỹ. Số kiều bào Việt Nam sinh sống ở Hoa Kỳ cũng cao nhất trên thế giới. Nhưng nhóm cầm đầu cộng sản Việt Nam trước sau vẫn chỉ áp dụng "chính sách nhân quyền nhỏ giọt" với Hoa Kỳ (Chương 8, như trên). Khi nào có các cuộc thăm cấp cao của hai nước thì Hà nội thả một tù nhân lương tâm sang Mỹ để đánh lạc dư luận Mỹ. Như gần đây trong dịp ngoại trưởng Mỹ Blinken thăm Việt Nam vào giữa tháng 4, họ thả chị Nguyễn Thanh Nghiên cùng gia đình sang Hoa Kỳ !

Trong số các quí vị và anh chị em đang có mặt hôm nay, xin cho biết quí danh đã từng là tù nhân lương tâm và đã được Hoa Kỳ vận động để sang Mỹ tị nạn. Chúng tôi đã được đọc và nghe rất nhiều và rất cảm phục sự can đảm của quí vị và các anh chị, nhưng chưa có lần nào gặp mặt nhau, nên chưa nhận ra được. Xin thứ lỗi và trong phần thảo luận xin quí vị và các anh chị tự giới thiệu. Rất cám ơn.

Những người cầm đầu cộng sản Việt Nam còn lươn lẹo, đồng ý thành lập Ủy ban Nhân quyền giữa Việt Nam với Hoa Kỳ và với EU (Liên Hiệp Châu Âu-Liên Âu). Mỗi năm thường họp một lần để làm như họ vẫn quan tâm tới nhân quyền, nhưng thực tình là để che mắt chính quyền các nước này và đánh lạc hướng dư luận của Hoa Kỳ và EU. Những người cầm đầu bảo thủ cộng sản Việt Nam rất lo sợ hợp tác với các nước Dân chủ Đa nguyên như Mỹ và EU có thể dẫn tới diễn biến hòa bình ở Việt Nam, các cuộc Cách mạng mầu có thể xẩy ra, như ở nhiều nước cộng sản Đông Âu vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước. Trong cuộc thảo luận với Tập Cận Bình tại Bắc kinh vào tháng 10/2022 cả Tập Cận Bình lẫn Nguyễn Phú Trọng đều lập lại nguy cơ các cuộc cách mạng mầu có thể xẩy ra trong thời gian tới ở Trung Quốc và Việt Nam !

Như thế cho thấy, không chỉ trong chính trị, tư tưởng mà cả trong các chính sách kinh tế, nội trị và ngoại giao từ khi gọi là "đổi mới" tại Đại hội 6 (12/1986) tới nay hoàn toàn vẫn là cũ. Tức là trước sau vẫn là ông "Nguyễn Như Vân" ! Trong thực tế đây hoàn toàn là Đổi mới giả hiệu, chỉ tìm cách đánh lừa nhân dân ta !

Chính vì vậy sau trên 10 năm nghiên cứu nghiêm túc về các chủ trương, chính sách, các hoạt động và kết quả của gần 40 năm gọi là "Đổi mới" xuyên qua 5 đời Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng thì thật là rất rõ ràng, đây là thủ đoạn cố tình đánh lừa đồng bào ta của những người cầm đầu chế độ độc tài toàn trị. Đúng như câu tục ngữ Việt Nam tố cáo những tội ác gian sảo của những kẻ chuyên lừa đảo là Treo đầu dê, bán thịt chó

Chính vì vậy chúng tôi đã chọn đề tựa tập sách trên 700 trang với gần 1500 ghi chú các dẫn chứng là : Việt Nam "Đổi mới" ! ? Hay : Treo đầu dê, bán thịt chó" ! (Âu Dương Thệ, Việt Nam "Đổi mới" ? ! Hay : Treo đầu dê, bán thịt chó ! Tập I (lulu.com) và Tập II)

AuDuongTheSach-3 (1)

Hôm nay chúng tôi rất hân hạnh được trình bày tóm lược với quí vị, các thân hữu và các tổ chức đang đấu tranh cho một nước Việt Nam mới thực sự dân chủ, tự do, ấm no, độc lập và sánh vai cùng với các nước tiến bộ trong Thế kỷ 21.

Thưa quí vị và các thân hữu !

Nói tóm lại, chính sách cai trị của những người cầm đầu cộng sản Việt Nam từ khi cướp được chính quyền (9/1945), cai trị miền Bắc (1954) tới cai trị cả nước (1975) đối với nhân dân cũng như đối với đảng viên trong các lãnh vực nội trị, kinh tế và ngoại giao thể hiện rất rõ ràng "văn hóa chính trị của đảng cầm quyền" và của những người có quyền lực nhất trong mỗi giai đoạn như thế nào ! Văn hóa chính trị ở đây là nói về tư duy và thái độ cư xử của đảng cầm quyền và những người nắm quyền lực đối với nhân dân.

Việt Nam bị cai trị bởi Đảng cộng sản. Trong cách cai trị họ đã chọn văn hóa chính trị Marx-Lenin tuân theo và tôn thờ những giá trị sau đây :

- Đảng cộng sản phải nắm quyền độc tài toàn diện trong xã hội ;

- Đấu tranh giai cấp ;

- Dùng bạo lực để đàn áp những người khác chính kiến ;

- Chủ trương vô thần.

Trong thực hành họ dùng các thủ đoạn đàn áp, chia rẽ và lừa dối cực kỳ vô lương tâm và tàn nhẫn đối với nhân dân và cả đảng viên, miễn là đạt mục đích theo châm ngôn của Hồ Chí Minh "dĩ bất biến, ứng vạn biến" và hiện nay là "đổi mới nhưng không đổi mầu". Nghĩa là tùy theo tình hình mỗi giai đoạn, Đảng phải đổi tên, đổi khẩu hiệu, đổi cách thức hoạt động - đấy là vạn biến - nhưng trước sau phải tuyệt đối giữ độc quyền cai trị cho Đảng. Chúng ta nhớ lại họ đã thay đổi tên đảng bao nhiêu lần, tên Mặt trận bao nhiêu lần, các khẩu hiệu đấu tranh bao nhiêu lần từ 1930 tới nay. Nhưng trước sau vẫn giữ Đảng độc quyền !

Mặc dầu chủ thuyết Marx-Lenin đã chứng tỏ hoàn toàn sai lầm từ lí thuyết tới thực hành từ Liên xô trước đây, tới Trung Quốc, Bắc Triều tiên, Cuba tới Việt Nam hiện nay ! Cho nên văn hóa cai trị này đã gây ra những hậu quả rất tai hại cho nhân dân và đất nước, không những thế còn đang đưa cả chế độ vào phân hóa rất trầm trọng :

- Chỉ trong nửa năm, để tự cứu mình, Nguyễn Phú Trọng đã phải tổ chức 4 Hội nghị Trung ương bất thường khác nhau, 4 kỳ họp Quốc hội bất thường khác nhau để đẩy Nguyễn Xuân Phúc khỏi chức Chủ tịch nước, cách chức hai Phó Thủ tướng và nhiều cán bộ cao cấp sau khi xẩy ra vụ tham nhũng có hệ thống lớn nhất từ trước tới nay xuyên qua vụ Việt Á trong giai đoạn chống bệnh dịch Covid-19 2020-2022 và vụ các "chuyến bay giải cứu". Trong tư cách là Tổng bí thư và Trưởng ban chỉ đạo Trung ương phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, nhưng vì thờ ơ và vô trách nhiệm nên chính Nguyễn Phú Trọng đã tự đặt bút kí Quyết định số 264/QĐ-CTN (10/3/2021) "Tặng Huân chương lao động hạng ba cho công ty Việt Á có thành tích xuất sắc trong việc thực hiện các công tác phòng, chống dịch Covid-19". Quyết đình này được công bố trên toàn quốc. Ngay khi đó các tổ chức dân chủ ở trong và ngoài nước đã tố cáo công ty Việt Á chỉ là cái bung xung, màn che của bọn đại quan đỏ tham nhũng ở các Ban Trung ương và Chính phủ lợi dụng bệnh dịch đe dọa sinh mạng của hàng triệu nhân dân để tham nhũng có hệ thống lớn nhất từ trước tới nay !

- Văn hóa cai trị độc tài theo kiểu Marx-Lenin chỉ dựng lên hệ thống nịnh trên đạp dưới giữa các đảng viên !

- Văn hóa cai trị độc tài Marx-Lenin dựng lên cái đuôi Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Chính nó là những con bò sữa cho bọn quan tham nhũng !

Áp dụng văn hóa Marx-Lenin dựa trên những giá trị cực kỳ sai lầm trên vào Việt Nam đã gần một thế kỷ. Nó giống như thuốc cực độc đã dùng lâu gây ra những hậu quả cực kỳ tai hại cho dân tộc ta. Nó gây ra những cuộc nội chiến tàn khốc, giết hại nhiều triệu đồng bào, phân hóa nội lực dân tộc khủng khiếp, luồn cúi và lệ thuộc phương Bắc. Vì thế sau gần một thế kỷ, nhưng Việt Nam vẫn là một nước tụt hậu về kinh tế, giáo dục, khoa học và kĩ thuật ; nhân dân vẫn bị đàn áp và tước đoạt nhân quyền, đa số phải chịu cuộc sống đói rách lầm than ! Áp dụng văn hóa chính trị này ở Việt Nam suốt 80 năm qua đã cản trở nhân dân ta bỏ lỡ nhiều cơ hội vàng rất tốt để đổi đời !

Văn hóa Marx-Lenin độc tài đã được Hồ Chí Minh du nhập một cách vô ý thức và vô trách nhiệm vào Việt Nam gần một thế kỷ qua và được triển khai rất tàn bạo ở Việt Nam. Bản chất của văn hóa chính trị này là lừa đảo, đàn áp, xu nịnh, thần thánh hóa lãnh tụ và ru ngủ nhân dân. Nó hoàn toàn đi ngược với trào lưu hiện nay của nhân loại. Văn hóa Marx-Lenin dựa trên độc tài, bạo lực và dối trá để thực hiện chế độ toàn trị. Vì thế các thủ đoạn đàn áp, mua chuộc nhằm mục tiêu ru ngủ và làm ngu dân là sách học thuộc lòng cho các đảng viên cộng sản đã đánh mất lòng tự trọng !

Sau gần 80 năm cai trị độc tài của Đảng cộng sản, nhưng Việt Nam vẫn là một nước chậm tiến tụt hậu. Tuy chế độ đã cố tình sửa lại cách tính theo cách tô hồng, nhưng lợi tức đầu người hàng năm hiện nay mới là 3.700 USD, chỉ xấp xỉ bằng 1/9 của Nam Hàn và Đài Loan. Nhưng Nguyễn Phú Trọng lại cố tình giả dối và kiêu ngạo hão, nói là "Chưa bao giờ đất nước ta có cơ đồ, vị thế, uy tín như ngày hôm nay !". Giữa lúc nhiều người đấu tranh dân chủ trong các giới trí thức, nhà báo, văn nghệ sĩ, thanh niên và phụ nữ bị hành hạ, giam giữ, nhưng Nguyễn Phú Trọng vỗ ngực tự khen là, dưới thời đại cầm quyền của ông "Việt Nam dân chủ đến thế là cùng !". Hiện nay giữa lúc triều đình đỏ đang rơi vào đại khủng hoảng, khiến Nguyễn Phú Trọng phải dùng "thủ đoạn hạ Chủ trảm Tướng" thì ông lại hô hoán "tiền hô, hậu ủng" !

Chọn ý thức hệ sai lầm, áp dụng phương pháp cai trị độc tài, bạo lực, luật pháp nằm trong tay những kẻ có quyền và có tiền. Vì thế tham quyền và tham tiền càng bùng nổ bất trị. Suy thoái đạo đức của người cầm quyền là nguy hiểm nhất. Văn hóa làm người bị mất là mất hết !

Suốt trên nửa thế kỷ có dịp theo dõi liên tục, nghiêm túc tìm hiểu cách vận hành của chế độ toàn trị cộng sản Việt Nam từ năm này sang năm khác trong các lãnh vực. Ở bên Đức có một hệ thống bác sĩ tư. Các nhà y học chuyên môn này theo dõi sức khỏe từ cha mẹ tới con cái các gia đình tới khám bệnh thường xuyên nhiều năm. Nên các bác sĩ này không chỉ biết rõ tình trạng sức khỏe của từng người trong các gia đình này đang còn tốt, hay mắc các bệnh hiểm nghèo và tương lai sức khỏe của họ ra sao, mà còn hiểu cả thái độ, tâm lí của các thành viên trong các gia đình này nữa.

adt4

Quan khách tham dự buổi ra mắt sách cùng tác giả Âu Dương Thệ (thứ hai từ trái) hát quốc ca Việt Nam Cộng Hòa trước khi hội thảo - Ảnh minh họa 

Cách nghiêm cứu, tìm hiểu về chế độ toàn trị của cộng sản Việt Nam trên nửa thế kỷ qua của chúng tôi cũng tương tự như bác sĩ theo dõi sức khỏe của các gia đình.

Cho nên chúng tôi đã rút được kết luận : Tại sao chế độ này đang đi vào ngõ cụt và rơi vào tử điểm : Gần 100 năm ra đời và gần 80 năm cầm quyền một phần rồi toàn Việt Nam. Nhưng chế độ cộng sản toàn trị không dựng lên được mẫu con người xã hội chủ nghĩa, trong đó mọi người vì mình, mình vì mọi người, hưởng theo nhu cầu, lao động theo khả năng. Như Hồ Chí Minh từng nói, muốn xây dựng xã hội chủ nghĩa thì phải có những con người xã hội chủ nghĩa ! Nay sau gần 80 năm nó vẫn trước sau chỉ như một giấc mơ, một huyền thoại !

Thực tế ở Việt Nam hiện nay là một xã hội : Tổng bí thư thì tham quyền, lừa đảo ; các ủy viên Bộ chính trị, Ủy viên trung ương người thì tham nhũng, kẻ tham quyền, nịnh trên nạt dưới, sống giả đạo đức, bất tài, vô lương tâm, đàn áp những người khác chính kiến, coi nhân dân rẻ rúng như thời phong kiến trước đây ! (Tập II, Chương 9, kết quả thực tiễn trên 30 năm "Đổi mới", Chương Kết và Những điều nên nhớ, nên tránh và nên làm !, tr. 177-306).

Tục ngữ có câu, một bác sĩ trị bệnh sai có thể làm chết một người. Nhưng một chính trị gia áp dụng văn hóa cai trị sai lầm thì có thể giết cả dân tộc !

Thưa tất cả quí vị, các thân hữu hiện diện hôm nay.

Đất nước ta còn đang rất điêu linh, nhân dân ta còn đang bị đàn áp. Nguyên nhân chính trước mắt là, chế độ độc tài toàn trị và những người cầm đầu vẫn còn ngang ngược, kiêu mạo, mù quáng và cực kỳ vô đạo đức rập khuôn theo ý thức hệ Marx-Lenin hoàn toàn sai lầm, tàn bạo và đã phá sản !

Cho nên nhiệm vụ chung và cao cả của chúng ta là phải nối tiếp cuộc tranh đấu để làm sao giành tự do, dân chủ, hạnh phúc thực sự cho nhân dân ta ; đồng thời bảo vệ độc lập và toàn vẹn lãnh thổ. Phải biết nỗ lực dùng sức mạnh của chính mình và biết tìm sự hỗ trợ của các nước dân chủ tiến bộ !

Chúng tôi rất mong rằng, các vị cao tuổi nhiều kinh nghiệm đấu tranh, các người trẻ hôm nay nhiều nhiệt huyết và tự tin sẽ sáng suốt cùng nhau và cùng với toàn dân Việt Nam từ Nam chí Bắc và cả các cộng đồng người Việt ở nước ngoài, tìm ra những cách đấu tranh khôn ngoan để quyết tâm đồng lòng tiếp tục đưa cuộc đấu tranh chính nghĩa của dân tộc ta nhất định đến thành công !

Xin thành thực cám ơn và trân trọng kính chào !

Âu Dương Thệ

(07/05/2023)

Giới thiệu :

- Hai tập sách bằng tiếng Đức của cùng tác giả : Luận án Tiến sĩ Chính trị học : Die Vietnampolitik der USA – Von der Johnson- zur Nixon-Kissinger Doktrin. Oder : Die Neuorientierung der amerikanischen Außenpolitik (Chính sách Việt Nam của Hoa Kỳ từ học thuyết Johnson tới chủ thuyết Nixon-Kissinger. Hay sự thay đổi chính sách đối ngoại của Mỹ). Xuất bản 1978, 540 trang.

- Die politische Entwicklung in Gesamtvietnam 1975 bis 1982 : Anspruch und Wirklichkeit (Tình hình phát triển chính trị trên toàn Việt Nam từ 1975- 1982 : Tham vọng và thực tế !) Xuất bản 1987, 271 trang.

Quay lại trang chủ

Additional Info

  • Author: Âu Dương Thệ
Read 340 times

Viết bình luận

Phải xác tín nội dung bài viết đáp ứng tất cả những yêu cầu của thông tin được đánh dấu bằng ký hiệu (*)