Thông Luận

Cơ quan ngôn luận của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Thông tin làm mạng xã hội nóng rực là tin về Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng vào bệnh viện vì đột quỵ khi đi thăm Kiên Giang làm hệ thống chính trị náo loạn. Hàng loạt hình ảnh, tin tức liên tục được chia sẻ, bình luận, biểu thị thái độ, cảm xúc… tràn ngập mạng xã hội Việt Nam.

toi1

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì buổi họp báo, sau khi Đại hội XII của Đảng bế mạc

Điều đó cũng là chuyện bình thường bởi Nguyễn Phú Trọng là nhân vật số 1 Việt Nam về quyền lực. Ngoài việc nắm giữ chức đảng trưởng Cộng sản, một cái đảng đứng ngoài vòng pháp luật, hành xử vượt trên tất cả mọi quy định, luật lệ bình thường của xã hội loài người, trên cả những cái gọi là Hiến pháp, luật pháp Việt Nam do chính cái đảng này điều khiển mà nặn ra thì gần đây, ông ta ôm luôn chức Chủ tịch nước. Vì vậy một lời nói, hành động của ông ta luôn được chú ý vì có thể làm thay đổi nhiều thứ liên quan đến vận mệnh đất nước, của dân tộc Việt Nam với gần trăm triệu con người.

Khi Nguyễn Phú Trọng nói rằng : "Tôi rất bất ngờ khi được bầu làm Tổng bí thư với gần 100% số phiếu" thì người dân hiểu rằng đó là "lời nói dối vĩ đại" bởi ai chẳng biết qua một quá trình đấu đá cật lực, lo lót đủ đường thì ông ta mới lại được ngồi yên ở đó.

Khi Nguyễn Phú Trọng nói : "Bí thư kiêm chủ tịch thì to quá, ai kiểm soát ?" Thì người dân Việt Nam hiểu rằng, ông ta chưa thể đủ thế lực để ôm luôn cả hai chân đứng đầu hệ thống chính trị lúc bấy giờ. Và như vậy, đất nước vẫn cứ tồn tại một đám gọi là "Tứ trụ triều đình" luôn gầm ghè và tìm cơ hội động thủ, tiêu diệt lẫn nhau.

Còn khi Nguyễn Phú Trọng nói rằng : "Tất cả Ủy viên Trung ương đồng ý và bước đầu dư luận trong nước, quốc tế cũng đồng tình, ủng hộ". Thì có nghĩa là khi đó, Nguyễn Phú Trọng đã chuẩn bị cho việc ôm luôn cả chân Chủ tịch nước cho gọn gàng bởi vì ông ta thuộc diện "cán bộ tuyệt đối không có tham vọng quyền lực".

Ở đây, cần lưu ý một điều, là những người dân trong nước đã có thói quen khi nghe lời lãnh đạo Việt Nam, nếu muốn hiểu được sự thật, thì cách duy nhất có thể, là nên hiểu ngược lại những điều được nghe từ miệng họ.

Trước đây, năm 2012, khi Nguyễn Phú Trọng xác định rằng "Đi lên chủ nghĩa xã hội là khát vọng của nhân dân ta… "thì người dân Việt Nam hiểu rằng, cái mô hình quái gở mang tên Chủ nghĩa Xã hội kia, cái thứ mà Victor Hugo đã định nghĩa : "là giấc mơ của vài người nhưng là cơn ác mộng của nhân loại" ấy sẽ vẫn là thứ gông cùm buộc vào cổ dân tộc này, bởi đó là phương thế duy nhất cho một nhóm người mang tên Cộng sản đè đầu, cưỡi cổ, bòn xương hút máu nhân dân với danh nghĩa "Nguyện vọng của nhân dân".

Còn khi Nguyễn Phú Trọng tuyên bố rằng : "xây dựng chủ nghĩa xã hội còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa" thì có nghĩa rằng những lời ru ngủ mà xưa đến nay đảng luôn đem nhử người dân như một nắm cỏ xanh trước mũi đàn bò về thiên đường, là mơ ước, là hạnh phúc, là niềm tin… mang tên Chủ nghĩa Xã hội sẽ sớm xuất hiện ở Việt Nam, thì nay đừng quá trông chờ vào đó rồi mà thất vọng. Bởi ông ta biết tỏng tòng tong rằng "cú lừa vĩ đại" này sẽ sớm gây hậu quả cho chính Đảng cộng sản. Bởi hoặc là dân quá u mê mà tin tưởng, sẽ ỷ lại mà không cống hiến tiếp xương máu cho đảng, hoặc là dân ngộ ra thực tế, sẽ có sự so sánh và cái dối trá sẽ lòi đuôi và sự u mê sẽ tan biến, đảng sẽ sớm hiện nguyên hình là lừa đảo.

Thế nên, khi thông tin về việc Nguyễn Phú Trọng bị đột quỵ, vào bệnh viện và hôn mê, dư luận xã hội, người dân chộn rộn trở thành thông tin nóng là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, điều lạ ở đây, lại là ở chỗ thái độ người dân khi đón nhận thông tin về việc sức khỏe của Tổng bí thư Đảng cộng sản, Chủ tịch nước suy sụp, tính mạng ở vào trạng thái nguy hiểm.

Điều thường thấy, khi một người đang trong cơn nguy kịch, thì với đạo lý dân tộc Việt Nam xưa nay "một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ", những người bình thường sẽ rất xót xa và cầu mong cho người đó qua khỏi sự nguy hiểm. Huống hồ đây lại là một lãnh đạo cao nhất của đất nước.

Thế nhưng, ở đây thì ngược lại. Câu nói của Nguyễn Phú Trọng được nhắc lại nhiều nhất trong vài ngày qua, đó là "Một không khí phấn khởi, tin tưởng đang lan rộng khắp cả nước". Hẳn nhiên, người dân nhắc lại câu này hoàn toàn không với ý của Nguyễn Phú Trọng đã tự huyễn hoặc về lòng tin của người dân vào đảng của ông ta. Mà đó là sự phấn khởi, tin tưởng đã và đang lan rộng khắp cả nước khi có tin Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước đang sắp lìa đời.

Người ta bàn tán, người ta mong chờ, dù có hơi thái quá nếu có lòng tin rằng nếu Nguyễn Phú Trọng chết đi, thì cái Chủ nghĩa Cộng sản sẽ sụp đổ ở Việt Nam. Thế nhưng, điều đó phản ánh tâm trạng, niềm tin, sự căm hận của người dân vào một chế độ, một cái đảng mà ông ta là đại diện, là nguồn gốc mọi đau thương, thất bại của dân tộc, đất nước này.

Thế nhưng, có thể hiểu được phần nào những hy vọng của người dân vào điều này là thực tế.

Rằng có thể Nguyễn Phú Trọng chưa chết, nhưng chắc chắn con đường mà Tập Cận Bình đã vẽ ra, mà theo lệ thường là Nguyễn Phú Trọng sẽ bám gót bước theo là làm Hoàng thượng suốt đời chắc chắn không thể thành hiện thực qua vụ này khi mà "Chưa chết thì cũng la lết lăn dưa".

Và điều thấy rõ trước mắt, đó là chuyến đi chầu quan thầy Phương Bắc bẩm báo trước khi sang Mỹ của Nguyễn Phú Trọng dự định vào cuối tháng 4 để ký kết hàng loạt các văn kiện với Tập Cận Bình về dự án "Một vành đai, một con đường" - theo kế hoạch bành trướng mới của Tập Cận Bình - sẽ chưa được thực hiện bởi Nguyễn Phú Trọng. Chuyến đi này đã được hoạch định, và hẳn nhiên sẽ có nhiều khuất tất tiềm ẩn. Bởi báo chí Việt Nam đã được lệnh từ bây giờ là không được đưa tin rầm rộ về chuyến đi này.

Dư luận cũng cho rằng, nếu Trọng chết, thì điều đó là hợp lẽ đời và lẽ trời, bởi con người nói ra cả 1000 điều dối trá, thì cũng cần một điều nói thật. Nói 1000 điều không làm thì cũng cân một điều được thực hiện. Vì thế, nếu Nguyễn Phú Trọng chết, thì khi đó lời nói của ông ta như một lời nguyền đang thành hiện thực rằng : "Kiên quyết loại bỏ những người có tham vọng quyền lực vào trung ương".

Hẳn nhiên là kẻ nào có tham vọng nhất thì phải loại bỏ, "Nhân bất đả, tắc thiên đả - Người không đánh, thì trời đánh", đó là quy luật.

Nhìn lại thái độ hân hoan, phấn khởi của người dân Việt Nam mấy hôm nay trước tin Nguyễn Phú Trọng bị đột quỵ hôn mê phải cấp cứu. Người ta mới thấy một điều mà ông ta nói rằng : "Mình có thế nào, người ta mới như thế". Tiếc rằng, ông ta lại không hiểu hết ý nghĩa câu nói đó.

Nếu Nguyễn Du còn sống lại, ắt hẳn lại sẽ ngâm lại câu Kiều :

Sư rằng : Phúc họa đạo trời,

Cội nguồn cũng ở lòng người mà ra.

Có trời mà cũng tại ta,

Tu là cõi phúc tình là dây oan.

Ngày 15 tháng 4 năm 2019

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn : RFA, 17/04/2019 (nguyenhuuvinh's blog)

Published in Diễn đàn
jeudi, 04 avril 2019 19:57

Khi thần tượng thay đổi

Thần tượng và công nghệ chế tạo thần tượng cộng sản

Trong lịch sử ra đời và phát triển cũng như tồn tại rồi tàn lụi, chế độ cộng sản đã tạo ra những thần tượng với sự rập khuôn, sáng tạo và nhiều biến tướng khác nhau là một đặc trưng riêng có. Dù chủ nghĩa cộng sản luôn kêu gào "quét sạch chủ nghĩa cá nhân" thì hệ thống tuyên truyền của chủ nghĩa độc tài cộng sản đã không ngần ngại tạo nên những thần tượng trong mọi lĩnh vực của cuộc sống nhằm làm gương cho các thế hệ noi theo.

thantuong1

Tượng đồng hai cha con Kim Il-sung và Kim Jong-il tại Khu đài tưởng niệm Mansu Hill, Bình Nhưỡng. (Ảnh : Wikipedia)

Có thể kể ra muôn vàn thần tượng đã được tạo ra bởi hệ thống tuyên truyền cộng sản. Từ những lãnh tụ cộng sản cho đến những thường dân được nâng lên thành biểu tượng, thần tượng cho các lớp trẻ.

Trong hệ thống giáo dục cộng sản, người ta có thể bắt gặp từ những câu chuyện về Lenin, về Mao Trạch Đông… từ cậu bé Lenin học giỏi và thông minh xuất chúng, cho đến lãnh tụ Kim Nhật Thành khi sinh ra có những hiện tượng tự nhiên lạ lùng, ánh hào quang rực sáng trên đỉnh núi.

Rối qua đời con, cho đến đời cháu là Kim Jong-un được sách giáo khoa Triều Tiên mô tả : Kim Jong-un biết lái xe từ khi mới lên 3 tuổi và 9 tuổi đã thắng một giải đua thuyền buồm. Không những vậy, Kim Jong-un còn được ca ngợi là tay súng "bách phát bách trúng" khi có thể bắn 10 viên đạn thẳng vào hồng tâm chỉ trong vòng 3 giây ngay từ khi mới 9 tuổi. Ngoài ra, Kim Jong-un còn là một họa sĩ đại tài và có khả năng soạn nhạc… Nghĩa là một người đã là lãnh đạo cộng sản thì hẳn nhiên là xuất chúng, là không phải người thường là bách nghệ tinh thông.

Nhiều lãnh tụ cộng sản, qua lăng kính của hệ thống tuyên truyền cộng sản đã trở thành thánh nhân, xuất chúng… và hẳn nhiên không phải là người thường.

Điều này, nhằm tạo ra những "trái tim của thế giới không có trái tim, là tinh thần của những trật tự không có tinh thần" – Các Mác – Định nghĩa về Tôn giáo.

Chủ nghĩa thần tượng cá nhân, kết hợp với tư tưởng phương Đông tại Việt Nam càng tạo ra một hệ thống thần tượng khổng lồ trong lịch sử tồn tại của nó đến tận ngày nay. Người dân Việt Nam một thời gian dài bị bịt mắt, bịt tai. Chỉ có một hệ thống tuyên truyền hùng hậu, đã tạo ra một hệ thống các thần tượng lãnh tụ "vĩ đại", "sáng suốt", "thiên tài" từ Hồ Chí Minh, Lê Duẩn cho đến các tướng lĩnh. Từ một Hồ Chí Minh từ nhỏ đã xuất chúng yêu nước thương dân, học "hết cả chữ của thầy" và sau khi học hết lớp 5 thì bị đuổi học và "tìm đường cứu nước"… cho đến "Danh nhân văn hóa thế giới" không cần chứng nhận, vinh danh…

Không chỉ lãnh tụ cộng sản được thần tượng hóa, mà ngay cả những người dân thường thuộc mọi tầng lớp. Người ta có thể chế tạo ra Lê Văn Tám lấy thân mình làm đuốc sống đến một Võ Thị Sáu, Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo… cho đến một Hồ Xuân Mãn là anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Người ta cũng có thể nâng một người thợ điện tổ chức đặt bom khủng bố thành một anh hùng đã "gật phắt mảnh băng đen" che mắt khi bị tử hình dù hai tay bị trói chặt bằng "mấy vòng dây"... hoặc những em bé miền Nam đã giết được hàng chục, hàng trăm tên giặc…

Những thần tượng được tạo ra bằng mọi cách, mọi nơi, mọi lĩnh vực cuộc sống. Bằng hệ thống giáo dục, hệ thống tuyên truyền do "đảng lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối" nhằm cổ vũ và xúi giục mọi thế hệ, lứa tuổi trong xã hội học tập và noi theo để tiến hành một cuộc chiến bất chấp máu xương của đồng bào mình.

Thậm chí, những câu chuyện cổ tích được lợi dụng để tuyên truyền cho học thuyết "đấu tranh giai cấp" như Tấm Cám, khi đã đấu tranh cho giai cấp thống trị, thì cô Tấm được ca ngợi là hiền dịu cũng sẵn sàng giết chính em ruột của mình và ghê tởm hơn là dùng xác em làm mắm cho mụ dì ghẻ ăn. Câu chuyện được đưa vào sách giáo khoa, dạy dỗ cho những thế hệ trẻ biết căm thù ngay cả những người ruột thịt.

Đó là những thần tượng một thời gian dài của nhiều lớp trẻ. Và những lớp trẻ đó đã lớn lên, đã được trang bị tư duy bạo lực, dối trá, để lãnh đạo đất nước này, đưa đất nước này đến chỗ suy đồi và sẵn sàng hèn hạ đi vào con đường nô lệ như hôm nay.

Khi thần tượng thay đổi

Có thể nói rằng, cuộc sống người dân Việt Nam vẫn tiếp tục những năm tháng dài trong sự u mê và tôn thờ một thứ tôn giáo vô thần cộng sản, với các vị thánh là những nhân vật cộng sản đã được thần thánh hóa như ở Bắc Triều Tiên hiện nay để rồi mơ tới cái "Thiên đường xã hội chủ nghĩa" trong một "ngày mai" không bao giờ đến.

Thế nhưng, trước những cơn đói gay gắt, buộc phải hội nhập với môi trường quốc tế, người dân mở mắt và nhận thấy thực chất đằng sau thứ tôn giáo mà họ buộc phải tụng niệm, tôn thờ bấy lâu nay chỉ là một thứ bánh vẽ không hơn không kém. Ở đó chỉ có dối trá và lừa bịp, chỉ có là thiên đường cho những kẻ bằng mọi cách để làm "đầy tớ trung thành tận tụy của nhân dân" còn với những ông chủ nhân dân, thì đó là một địa ngục khổng lồ.

Và khi những sự thật đằng sau những thần tượng được bóc trần bởi hệ thống thông tin xã hội, hệ thống truyền thông vượt biên giới, ra khỏi cái màn sắt cộng sản được phơi bày, thì với những "đàn cừu" vốn bị nhồi nhét về một lý tưởng "cao đẹp" với những hình ảnh, thần tượng bấy lâu nay đã sụp đổ không thể cưỡng lại.

Cho đến khi đó, người dân mới hiểu rằng thần tượng Hồ Chí Minh cũng chẳng phải chỉ vì dân vì nước hay suốt đời không vợ con và hết sức ghét Chủ nghĩa cá nhân như đảng luôn ca ngợi, mà ông ta cũng chỉ "thường thôi" – nói theo ngôn ngữ dân gian hiện đại. Người ta cũng cố tìm cho ra mảnh bằng công nhận ông ta là "Danh nhân văn hóa thế giới" như đảng tự phong, nhưng tìm mỏi mắt chẳng thấy. Người ta cung nhọc công tìm kiếm để biết rằng cái ông Trần Dân Tiên viết sách ca ngợi Hồ Chí Minh lên tận mây xanh kia, hóa ra lại chính là Hồ Chí Minh tự viết để ca ngợi mình và bịa ra cái ông Tiên đó.

Cũng cho đến khi đó, người ta mới biết rằng những Lê Văn Tám, Tô Vĩnh Diện, Võ Thị Sáu với những hành động xuất chúng, hay Nguyễn Văn Trỗi anh hùng cũng chỉ là chuyện bịa đặt.

Và họ hiểu : Họ đã bị lừa bịp cả gần thế kỷ nay.

Thế rồi đương nhiên, sau những cú sốc phản vệ, người dân mất đi niềm tin, định hướng và lý tưởng. Nhất là ở lớp trẻ.

Mà những lớp trẻ Việt Nam từ cả gần thế kỷ nay, đã không hề được giáo dục, trang bị cho khả năng tự lập, tự do suy nghĩ và hành động một cách chủ động, tự tin. Hầu hết đều mang một tư duy nô lệ, dựa dẫm và ỉ lại thần tượng, ỉ lại lãnh đạo… đúng như chủ trương và hành động xưa nay của Đảng cộng sản.

Và khi đó, những thần tượng mới ra đời nhằm thay đổi cho một lớp thần tượng bịa đặt, dối trá và lừa bịp.

Đó là thay vì những ca sĩ suốt ngày véo von "Đường ra trận mùa này đẹp lắm" thì giới trẻ ngày nay thần tượng những ngôi sao ca nhạc nước ngoài như nhóm Wanna One, khi tới Việt Nam đã được hàng ngàn người trẻ ra tận sân bay đón, thậm chí có những người còn khóc lóc, hôn cả ghế ngồi của thần tượng.

Đó là thay cho những "anh hùng, chiến sĩ giải phóng quân" diệt giặc, ngày nay Lê Văn Luyện, một thanh niên đã gây ra vụ thảm sát ở tiệm vàng nhằm cướp của đã được lớp trẻ chào đón như một người hùng, để rồi sau đó, hàng loạt những vụ thảm sát lớn hơn, tàn bạo hơn được thực hiện.

Đó là thay cho những "điển hình tiên tiến" từ nuôi bèo hoa dâu cho đến chăn bò, nuôi lợn… Ngày nay, lớp trẻ thần tượng những Khá Bảnh, Dương Minh Tuyền với hình dạng hảo hớn, xăm trổ đầy mình, nói tục và chửi bậy như hát hay, chơi bời kiểu giang hồ.

thantuong2

Ngày nay, lớp trẻ thần tượng những Khá Bảnh, Dương Minh Tuyền với hình dạng hảo hớn, xăm trổ đầy mình, nói tục và chửi bậy như hát hay, chơi bời kiểu giang hồ.

Và thay cho việc có đến 45.000 Việt kiều đã bỏ những đất nước xa xôi văn minh như ở Thái Lan, New Caledonia, Tân Thế Giới (châu Mỹ) về nước cách đây 60 năm để xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc. Để rồi bị hành hạ, bị phân biệt và ngậm ngùi cho số phận mình trên đất nước của Đảng cộng sản. Ngày nay, hàng hàng, lớp lớp người dân Việt bằng mọi cách, mọi con đường, mọi khả năng rời bỏ đất nước tìm nơi để tồn tại, tránh xa "sự lãnh đạo tuyệt đối, toàn diện" sáng suốt, tài tình" của Đảng cộng sản.

Thiển nghĩ rằng điều đó cũng chẳng có gì làm lạ. Khi sự lừa dối đạt đến một ngưỡng nào đó, thì hậu quả của nó là lòng tin bị đánh mất, lòng người bị tiêu tán và xã hội mất sức sống, vào cảnh trầm luân.

Và kết quả ngày hôm nay, hệ thống chính trị đã tạo ra hoàn cảnh đất nước trong ngoài lục đục, trên dưới không yên, thiên hạ bất bình, nhân tâm ly tán… có nguồn gốc từ việc xây dựng và sụp đổ các thần tượng cộng sản.

Ngày 4/4/2019

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn : RFA, 04/04/2019 (nguyenhuuvinh's blog)

Published in Diễn đàn

Trước đó, một cái chết trong vụ giết người dã man, tàn bạo mà nạn nhân là cô gái là sinh viên ở Điện Biên bị một toán 5 tên lừa mang gà đến bán rồi bắt giữ từ chiều 30 tết sau đó cưỡng hiếp suốt mấy ngày cho đến đêm 02 tết thì bị giết chết và vứt xác vào một chiếc nhà hoang.

chet1

Một người dân phát hiện xác chết báo cho mọi người và cảnh sát mới vào cuộc khởi tố vụ án rồi tìm ra 5 hung thủ.

Điều oái oăm, là ngay sau khi con mình bị mất tích, gia đình đã báo ngay cho cảnh sát và kêu cứu trên mạng xã hội. Thế nhưng phía cảnh sát đã không truy tìm hoặc có hành động nào nhằm cứu giúp cô gái. Cho đến khi một người dân phát hiện xác chết báo cho mọi người và cảnh sát mới vào cuộc khởi tố vụ án rồi tìm ra 5 hung thủ.

Oái oăm hơn, là nếu cảnh sát hành động kịp thời, thì cô gái đã thoát chết bởi địa bàn khu vực rất nhỏ, những đối tượng gây án là những kẻ nghiện hút đã có danh sách quản lý của cảnh sát. Những hình ảnh camera dọc đường đã ghi lại hình ảnh tên sát nhân chở lồng gà của cô gái đi rất rõ ràng.

Thế nhưng, nhà cầm quyền đã rầm rộ khen thưởng những cảnh sát tham gia vụ án.

Dư luận xã hội đặt ra câu hỏi : Nếu cảnh sát hành động kịp thời, cô gái đã không chết. Nhưng họ đã không làm như vậy và cái chết đã xảy ra. Vậy thì cảnh sát được thưởng vì điều gì ? Phải chăng việc cảnh sát điều tra tội phạm là việc làm "từ thiện" ? Vì thế thích thì làm mà không thì thôi ?

Dư luận xã hội lên án nặng nề những hành động của nhà cầm quyền và của cảnh sát Việt Nam trong việc coi tính mạng người dân như cỏ rác.

Một cái chết vừa xảy ra ngày 20/2/2019 cũng xôn xao mạng xã hội, đó là cái chết của bà Nguyễn Thị Thu, Phó Chủ tịch UBND Thành phố Hồ Chí Minh.

Sở dĩ cái chết này được đem ra bàn tán, vì trước đó, bà Nguyễn Thị Thu là người đã ký văn bản "tu sửa lại Tượng đài Trần Hưng Đạo và Thánh Gióng" ở Sài Gòn, những tượng đài có từ lâu ở đây và là nơi người dân thường tập trung khi có các sự kiện tưởng nhớ đến tiền nhân đã có công dựng nước và giữ nước.

chet2

Bà Nguyễn Thị Thu là người đã ký văn bản "tu sửa lại Tượng đài Trần Hưng Đạo và Thánh Gióng" ở Sài Gòn

Điều người ta chú ý, đó là nhằm ngăn cản những người dân có tinh thần quyết liệt chống hiểm họa Trung Quốc xâm lược thường ra đây dâng hương tưởng niệm. Đặc biệt là ngày 17/2/2019, để ngăn chặn người dân tập trung tại đây tưởng niệm 40 năm ngày Trung Quốc gây chiến tranh xâm lược trên biên giới phía Bắc gây cái chết cho hàng vạn đồng bào, chiến sĩ Việt Nam - mà mấy chục năm nay, nhà cầm quyền đã buộc người dân phải lãng quên vì Trung Quốc đã trở thành bạn vàng của Đảng Cộng sản – nhà cầm quyền Sài Gòn đã cho dùng xe rác chắn bức tượng Đức Thánh Trần, đồng thời cho máy cẩu đưa chiếc đỉnh hương trước bức tượng của ngài đi nơi khác.

Hành động này của nhà cầm quyền được cho là hành động vô ơn, phản bội và báng bổ những tiền nhân đã có công lao với sự nghiệp chống giặc ngoại xâm.

Và bà Nguyễn Thị Thu là người ký quyết định làm việc này trước đó.

Cái chết của bà Thu được nói đến nhiều như một sự trừng phạt đối với việc làm trên của đám tay chân của nhà cầm quyền.

Điều không bình thường, là sau khi cái chết này xảy ra, khắp mạng xã hội đã tỏ thái độ không đau buồn, ngược lại nhiều người còn phấn khích như một tội ác bị trả giá. Đến mức một Facebooker thốt lên rằng : "Xem những tin tức về cái chết của quan chức, thái độ người dân hình như không phải là con dân của nước cộng sản Đông Lào nữa" ( Đông Lào : Cách nói chỉ Việt Nam).

Thái độ của người dân, đã nói lên một điều rất rõ ràng : Nhà cầm quyền mà đại diện là quan chức cộng sản, đã hoàn toàn không có vị trí trong trái tim và tình cảm của người dân, trái lại, đó là những sự căm hờn, khi bộ máy cộng sản hiện tại đã mang lại cho nhân dân, đất nước, dân tộc biết bao tai họa.

20/02/2019

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn : RFA, 20/02/2019 (nguyenhuuvinh's blog)

Published in Diễn đàn
vendredi, 08 février 2019 21:46

Chào Xuân, mong một mùa Xuân

Như vậy, giờ này trên quê hương Việt Nam, thời khắc giao thừa đã qua, cơn chuyển động của đất trời đã đem lại trên đất Việt một mùa xuân mới. Lời đầu xuân, kính chúc tất cả quý vị độc giả luôn được an khang, thịnh vượng và luôn hạnh phúc trong năm mới.

chao1

Hoa mai tráng mùa Xuân - Ảnh minh họa

Một năm vừa đã trở thành cũ với thời gian, nhưng vẫn nguyên vẹn những in đậm trong tâm trí mỗi người dân Việt, dù đó là vui, buồn, phấn khởi hay thất vọng.

Một năm qua, đánh dấu những sự tàn bạo khốc liệt ngày càng tăng của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam trên quê hương đất nước. Một chế độ độc tài tàn bạo và dối trá, quái gở hiếm hoi còn sót lại trên thế giới, một chế độ đi ngược với lòng người, tước đi những quyền cơ bản nhất của con người Việt Nam.

Năm qua, cũng là năm mà nhà cầm quyền Việt Nam đàn áp, bắt bớ hàng loạt những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cho quyền sống của người dân, cho toàn vẹn lãnh thổ thiêng liêng mà cha ông chúng ta đã bao đời xây đắp và gìn giữ bằng núi xương, sông máu. Việc bắt bớ hàng loạt, kết án nặng nề những người đấu tranh hoặc chỉ đơn giản là dám mở miệng nói lên sự thật, đã bóc trần bản chất chế độ bất nhân.

Những dự luật Đặc khu, việc sử dụng Bộ Luật An ninh mạng cùng với hệ thống luật pháp chỉ nhằm trói buộc người dân, bảo vệ đảng cộng sản và sự cai trị của nó, đã lần lượt được đưa ra trói chặt hơn nữa những người dân Việt vốn đã khốn khó và đẩy họ vào con đường nô lệ.

Cũng năm qua, những vụ cướp đất đai, tài sản của người dân được thực hiện ngang nhiên với bản chất hung bạo và tàn nhẫn. Hàng vạn con người tiếp tục bị đẩy ra đường sống bơ vơ ngay trên quê hương đất nước mình. Cả ngàn người ở Vườn Rau Lộc Hưng, Sài Gòn bị đập phá nhà cửa cướp đất đai một cách vô lý, bất công ngay những ngày cận tết đã là minh chứng rằng : Chẳng có điều gì dù man rợ đến đâu mà Cộng sản không làm để phục vụ mục đích cai trị và cướp bóc của mình.

365 ngày qua đi, người dân đã thấu hiểu hơn hệ thống đảng cộng sản với những con người luôn tự xưng là "đại biểu ưu tú, xuất sắc của nhân dân" nhưng ngày càng lộ ra bản chất của mình qua những trận đấu đá phe nhóm nội bộ. Những tên tướng công an hiện nguyên hình là những tên tướng cướp. Những kẻ đứng đầu cơ quan phòng chống tội phạm lại chính là những tên tội phạm lớn nhất của đất nước này.

Điều trớ trêu, là ngay trước khi bị lộ để hiện nguyên hình, thì những lời lẽ hoa mỹ bay bướm, nhả ngọc phun châu vẫn tiếp tục được nhả ra trên miệng lưỡi những con rắn độc ấy.

Một năm qua, cũng đã đủ cho người dân Việt thấu hiểu được thế nào là "tình đồng chí" là "đạo đức Cách mạng" của người cộng sản qua những vụ đột tử, chết không lý do… của hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của cộng sản.

Với người cộng sản, chính đồng chí của mình còn như vậy, nói chi đến người dân.

Cái chết của Trần Đại Quang, cho người dân Việt thấy rõ hơn sự bẩn thỉu, bất chấp, chỉ lo vơ vét cho chính mình kể cả khi đã chết. Những điều này lột trần cái gọi là "Chí công vô tư, suốt đời hy sinh cho nhân dân" luôn leo lẻo trên đầu môi chót lưỡi của người cộng sản.

Việc Nguyễn Phú Trong cùng lúc chiếm luôn hai ghế trong bộ tứ cầm quyền, với tuổi 75, chính Nguyễn Phú Trọng đã liếm lại bãi nước bọt của mình vừa nhổ ra trước thiên hạ rằng : "Kiên quyết không đưa vào Trung ương những kẻ có tham vọng cá nhân".

Về đối ngoại, năm qua, cũng là một phép thử để cho cả thế giới biết rõ hơn thế nào là một chế độ chính trị độc tài, độc trị và độc đảng đang hoành hành ở Việt Nam như một băng đảng Mafia. Không chỉ người dân Việt Nam là con tin, là con nợ, là con lừa suốt ngày để cho đảng khai thác, mà ngay cả trên trường Quốc tế, chế độ này vẫn thể hiện sự lỳ lợm đến mức lạ lùng qua vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh gây nhức nhối và ảnh hưởng lớn lao đến mối quan hệ quốc tế.

Người ta nghĩ rằng, với những "thành tích" như vậy, hẳn lãnh đạo Việt Nam chỉ còn một hành động cúi gầm mặt xuống đất.

Thế nhưng không, vẫn nhăn nhở, vẫn tí tởn và coi như mọi chuyện khốn nạn nhất không phải của mình.

Năm qua, những "thành thích nhân quyền" của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã vang vọng đến năm châu.

Trong cuộc kiểm điểm định kỳ phổ quát về nhân quyền của Liên hợp quốc, lẽ ra những điều mà cả thế giới nhắc nhở, lưu ý sẽ làm cho nhà cầm quyền Việt Nam chỉ biết tím mặt mà cấm khẩu. Thế nhưng không, họ vẫn coi như là chuyện của người khác.

Quả là cha ông chúng ta đã đúc kết khá đầy đủ qua câu ca dao : "Quân tử, ừ hữ cũng đau. Tiếu nhân dùi đục đập đầu như không".

Có lẽ hiếm thấy một chế độ nào thiếu liêm sỉ đến vậy.

Năm qua, người dân trong nước cũng như cả thế giới càng nhận rõ hơn thái độ ươn hèn của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với kẻ thù của dân tộc là bọn bành trướng Bắc Kinh. Sự thúc thủ quỳ mọp đầu hàng vô điều kiện trước những hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông của Việt Nam. Thậm chí họ sợ hãi việc từng người dân kỷ niệm những người đã hy sinh vì đất nước hoặc ngay cả hy sinh cho chế độ này.

Nhìn lại một năm với những đau thương, những điều phiền muộn đã và đang diễn ra trên đất nước Việt Nam, nhiều người cảm thấy người dân Việt ngày nay thất vọng và chán nản chăng ? Bi quan chăng ? Bỏ cuộc chăng ?

Xin thưa là không.

Như một quy luật, khi sức nén càng mạnh, thì sức bật càng tăng. Sự bần cùng hóa người dân trong mọi lĩnh vực từ cuộc sống vật chất đến tinh thần, từ tình người đến luật lệ từ lương tri đạo đức đến văn hóa xã hội sẽ đẩy người dân đứng dậy.

Một năm qua, chúng ta thấy gì để hy vọng ?

Người dân Việt đã ngày càng rõ hơn, thấy sâu hơn, rộng khắp hơn và đa dạng hơn về bản chất chế độ. Hàng loạt những người dân đã bất chợt xuống đường chấp nhận mọi sự hy sinh và gian nan đã chúng minh nhiều điều.

Đó là sự chán ghét một chế độ phản dân, bán nước, nô lệ ngoại bang.

Đó là tinh thần yêu nước đã đột ngột bùng cháy trong mỗi tấm lòng dân Việt mỗi khi Tổ Quốc đứng trước một nguy cơ, dù kẻ thù đó là ai, từ đâu đến.

Đó là sự hoảng hốt đến tận cùng của một chế độ không hề có chính nghĩa, không bao giờ dám minh bạch, luôn lén lút và bất nhân trước mặt người dân.

Chúng ta cũng thấy những tiếng nói lương tâm, lẽ phải và trách nhiệm có sự trưởng thành hơn, lớn mạnh hơn dù có bị đàn áp bằng đủ mọi cách. Những công cục của cộng sản như Luậ An Ninh mạng hoặc nhà tù, súng đạn… không thể ngăn cản người dân mở miệng cất tiếng lương tâm.

Sự lớn mạnh về ý thức người dân thông qua các phương tiện thông tin, qua mạng xã hội và các tổ chức dân sự được chứng minh. Chính điều đó đã làm chùn bước nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trong việc thông qua dự luật đặc khu bán nước. Chính hệ thống Xã hội dân sự đã ngăn cản Liên Hiệp Châu Âu ký văn kiện thương mại với chế độ độc tài không thèm biết đến quyền con người.

Và ai ai cũng biết rằng, lòng dân đang như lửa dấm, chỉ chực tuôn trào lên đốt cháy gông cùm trên cổ họ.

Điều cần thiết là một ngọn gió để thổi bùng ngọn lửa đó lên.

Những ngày đầu xuân, chế độ độc tài ở Venezuela nghiêng ngả trước lòng dân như một cơn sóng vỗ vào bến bờ mơ ước của người dân Việt Nam về một mùa xuân thật sự trên đất Việt.

Hẳn nhiên, để được có một mùa xuân, thì đất nước, con người Việt Nam còn phải trả giá nhiều hơn nữa.

Bởi tự do chẳng ai biếu không bao giờ.

Nhưng, chẳng ái có thể cấm chúng ta mơ về một mùa xuân, khi mà đêm tàn mùa đông của chủ nghĩa cộng sản đã rõ ràng.

Ngày 4/02/2019

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn : RFA, 04/02/2019 (nguyenhuuvinh's blog)

Published in Văn hóa

Câu chuyện cũ với một cán bộ an ninh tôn giáo

Cách đây 10 năm, sau những lần tôi bị triệu tập lên cơ quan An ninh điều tra" để "làm việc về những bài viết" nhưng hình như chưa đủ, thỉnh thoảng an ninh tôn giáo lại "mời café nói chuyện".

tao1

Một lần một Trung tá an ninh tôn giáo mời café để "nói chuyện" sau bài viết của "Ba mươi năm tội ác xâm lược biên giới, đâu rồi lòng yêu nước".  Nội dung bài viết lên án hệ thống báo chí cộng sản đã câm miệng hến hoàn toàn trước sự kiện kỷ niệm 30 năm Chiến tranh biên giới phía Bắc và sự ươn hèn của một chế độ bạc nhược khiếp sợ trước kẻ thù.

Bài viết cũng đặt ra những câu hỏi về hệ thống những tên du côn, du đãng, nghiện ngập được chính quyền huy động bao vây Tòa Tổng Giám mục Hà Nội và Nhà thờ Thái Hà trong đêm, hô hào "Giết Kiệt, Giết Phụng" mà báo chí cộng sản và cơ quan chính quyền, ngoại giao gọi là "quần chúng tự phát" "vì lòng yêu nước" (sic) đã trốn ở đâu để những vong linh các liệt sĩ nằm trên biên giới phải tủi hổ đắng cay khi hy sinh cho một chế độ bạo tàn.

Trong buổi nói chuyện, viên Trung tá an ninh đặt vấn đề về bài viết của tôi. Buổi nói chuyện có nội dung cơ bản như sau :

Anh viết như vậy là sự thật, vì anh trích dẫn rõ ràng. Nhưng không phải sự thật nào cũng được nói ra. Bởi có những sự thật nói ra ảnh hưởng đến những điều khác không có lợi.

Tôi trả lời ngay :

- Miễn là sự thật được nói lên, còn có lợi hay không, tùy theo người đọc và hiểu. Là con người, đã nói là phải nói thật, chứ không phải vì không có lợi cho mình thì không dám nói ra hoặc vì lợi mà nói dối.

- Nhưng có những sự thật nói ra có hại, chẳng hạn như một cô bé bị hiếp dâm nếu khi xét xử báo chí nêu cụ thể ra thì cuộc đời nó còn gì là tương lai ?

- Chuyện bảo vệ Biên giới, lãnh thổ và lòng yêu nước của người dân khác hẳn với chuyện hiếp dâm. Nếu chú ví chuyên Tàu xâm lược Việt Nam như hiếp dâm một cô bé thì chú nhầm. Bởi Việt Nam đã trưởng thành từ ngàn năm trước và đã chiến đấu và chiến thắng ngang ngửa chứ không phải yếu thế để bị hiếp dâm như bây giờ.

Và nếu bị hiếp dâm mà nói ra, thì một người bị thiệt hại, còn hơn lòng yêu nước của hàng triệu con người và lớp lớp những đứa trẻ khác bị tiêu vong và cuối cùng là cả dân tộc làm nô lệ.

Nhưng có những chuyện đảng và nhà nước làm nhân dân làm sao biết được ? Bởi có những chuyện người lớn làm không thể cho trẻ con biết.

- Tại sao lại không ? Thế có nghĩa là đảng và nhà nước này tự coi mình là cha mẹ, còn dân chúng toàn là trẻ con ngu ngơ nên không cần biết việc cha mẹ chúng nó làm ? Kể cả việc cha mẹ nó bán nhà đi đánh bạc và nghiện hút ? Chú cần biết rằng bảo vệ Tổ quốc là trách nhiệm của toàn dân. Huống chi đảng luôn tự xưng mình là đầy tớ nhân dân thì thử hỏi có đời nào đầy tớ làm gì thì làm ông chủ không được biết hay không ?

Không, không thể để đảng và nhà nước này tự do thông đồng với giặc và thậm chí bán nước mà người dân là chủ đất nước này không hề được biết.

Anh nói vậy chứ đảng và nhà nước ta luôn coi Trung Quốc là kẻ thù, dù bên ngoài nói vậy là do hữu nghị, ngoại giao, còn thực tế thì đảng vẫn coi Trung Quốc là kẻ thù.

- Chú nói thế, nghĩa là đảng và nhà nước này đã lừa đảo toàn thể nhân dân Việt Nam ?

Sao anh bảo là đảng lừa đảo ?

- Thì đảng vẫn xưng rằng đó là bạn 16 chữ vàng và 4 tốt đấy thôi. Tại sao nó là kẻ thù mà phải sợ nó để phải nói tránh, nói lái hoặc câm miệng ? Tại sao bên trong thì vẫn coi nó là kẻ thù mà bề ngoài nói với cả đất nước rằng đó là bạn vàng ?

Chừng như bị hố, anh ta quay sang nói về chuyện bài viết :

Thôi, anh viết phê phán các hiện tượng xã hội thì tùy anh, nhưng cách viết của anh nó… nó quá.

- Quá như thế nào ? Tớ viết đúng sự thật, nói lên suy nghĩ của mình thì có chỗ nào là quá ? Theo chú, nên viết như thế nào thì nó không quá ?

Chừng như tôi hỏi đúng mục đích, anh ta tuôn ra một tràng như thuộc lòng :

Thì như báo đài, truyền hình ta vẫn viết đấy thôi. Họ vẫn phê phán, họ vẫn đề cập đến các vấn đề xã hội nhưng không như anh. Chẳng hạn, anh có xem Táo quân cuối năm không ?

Đấy, trên truyền hình Trung ương, họ vẫn phê phán các hiện tượng xã hội bất công, vô lý đầy ra đấy. Chẳng hạn như vai Súy vân giả dại, họ đã dùng nhân vật này để nói về những vấn đề mà nó nhạy cảm, nhưng người ta hiểu và rất hưởng ứng… Tôi muốn nói với anh là để anh viết để đi vào lòng người đọc, chứ không thì không có độc giả nào nghe anh đâu.

Tôi hỏi lại :

- Vậy có nghĩa là chú lo anh viết không có độc giả ? Nếu anh viết không có độc giả thì chú đâu phải lo đến thế ? Thì anh cũng như muôn người khác, nói mà người ta không nghe thì thôi. Chẳng ảnh hưởng gì đến ai. Hay chú muốn đào tạo anh thành "lũ viết thuê" như Tố Hữu từng gọi ?

Còn việc báo chí nhà nước, của đảng viết như thế nào, thì đó là đường lối tuyên truyền theo lệnh đảng, viết sai hay đúng không quan trọng, đúng ý đảng là được.

Anh nói thế, làm gì có chuyện viết sai thực tế mà được.

- Chắc chú là an ninh tôn giáo, chú hiểu rõ nhất vụ Thái Hà, Tòa Khâm sứ và báo chí đã bịa đặt như thế nào anh đã vạch rõ rất nhiều lần. Đúng không ? Chuyện dựng người đã chết bao nhiêu năm dậy để ý kiến phản đối nhà thờ, chuyện hỏi ông này cắt xén hoặc bỏ vào miệng ông kia… chủ hiểu rõ quá còn gì.

Còn việc chú vừa nói là Táo quân cuối năm. Theo anh, đó là đường lối ngu dân của đảng, nhằm biến tội lỗi của đảng, của quan chức, những tệ nạn xã hội do thể chế này gây ra đã bị biến thành chuyện bình thường, thành chuyện cười, thành chuyện tất nhiên để người dân nhờn, quen và không thấy bức xúc, phản ứng đối với các hiện tượng đó nữa.

Thế là người dân cứ như đàn lừa, gặp cỏ tươi cũng được nhưng gặp củi khô hoặc gai trộn trong đó cho mình ăn thì cũng coi là chuyện tất nhiên.

Vì thế, tớ phản đối việc đưa lên truyền hình những chương trình như Táo quân cuối năm.

Nói đến đó, anh ta đứng dậy :

Xin lỗi em phải về đón con.

Và không có dịp để trao đổi kỹ hơn với anh ta về Táo quân.

Táo quân, những trận cười vô bổ và có hại

Từ lâu, chương trình chọc cười cuối năm của Đài truyền hình Việt Nam được dàn dựng trở thành một chương trình nhiều người xem. Thậm chí, nghe nói rằng năm nay, vé đi xem táo quân trực tiếp còn đắt hơn cả vé xem bóng đá trận chung kết.

Những vấn đề bức xúc trong xã hội, trong cuộc sống do "sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng" gây ra cho người dân phải chịu, phải ấm ức, phải ngậm bồ hòn làm ngọt trong cả năm, để rồi cuối năm được Truyền hình nhà nước đưa lên làm chuyện gây cười.

Ở đó, Thiên đình giống như một tổ chức đảng cộng sản, ngồi mặc áo vàng trên ngai cao là một Ngọc Hoàng có đủ mọi quyền uy sinh sát mà không cần bất cứ một luật lệ nào. Mọi phán xử đều theo cảm tính.

Nhưng oái oăm, Ngọc Hoàng lại là một anh chàng ngu ngốc chẳng hiểu chút gì về mọi chuyện hạ giới. Tất cả đều nhận thông tin qua một đàn "Táo" và hai tay chân là Nam Tào, Bắc Đẩu được "cộng sản hóa", cũng tham lam, cũng nhận hối lộ, cũng thiếu "chí công vô tư"… với những lời lẽ nhiều khi chợ búa, tục tằn gây cười, nhưng có hại cho lớp trẻ.

Để rồi cuối cùng Ngọc Hoàng ra những phán quyết chung chung, đại khái và vô dụng.

Nhìn vai Ngọc Hoàng trong Táo quân, người ta thấy hình ảnh của tay trùm Cộng sản hiện nay. Tất cả mọi lời phán xử đều chung chung vô hại, đều nói giọng đạo đức mà chẳng để làm gì, tất cả mọi thông tin và cách xử lý đều được coi là "thiên lệnh" mà không ai có thể chối cãi. Thậm chí những câu nói của Ngọc Hoàng thiếu đi trí tuệ cần thiết và gây cười cho thiên hạ là chuyện bình thường.

Để rồi năm sau, mọi bài vở lại diễn lại như năm trước, và Ngọc Hoàng ngày càng béo ị, tham quyền cố vị đến thế mặc nhân gian nát bét mà không ai chịu trách nhiệm.

Ở đó, Táo quân là hiện hình của các bộ trưởng, các ngành nghề ở Việt Nam, mang đầy đủ những đặc tính quan chức cộng sản là "tranh công, đổ lỗi" và những tội lỗi họ gây ra được biện minh một cách sống sượng và hài hước.

Điều cần nói, là những tội lỗi họ gây ra, được hài hước hóa, được coi thành những vấn đề chỉ mục đích gây cười mà thôi. Và nó xảy ra trong xã hội là chuyện tất nhiên, chuyện không thể tránh khỏi và không có cách chữa.

Ở đó, sau màn trình bày của Táo Giáo dục với những sự khích bác gây cười, thì đó là hệ thống giáo dục nát bét, là chuyện lũng đoạn hệ thống giáo dục từ phương hướng đến những chuyện như sách giáo khoa, giáo trình. Là hàng loạt các kỳ thi đã nâng điểm đưa con quan cháu chức vào thành thủ khoa ở các trường Đại học, để rồi những bộ óc gian manh, ngu muội ấy lại ra làm lãnh đạo "là hồng phúc cho dân tộc".

Ở đó là Táo Giao thông, đã được hài hóa những tội lỗi của mình. Nhưng đằng sau đó, là tai nạn giao thông mỗi năm cướp đi hàng vạn người dân, là BOT hút máu người dân bất chấp luật lệ và lẽ phải, là những công trình ngàn tỷ vừa đầu tư đã xuống cấp do ăn cắp, ăn bớt.

Đó là Táo y tế, với việc coi mạng người như cỏ rác, coi y đức như chuyện khôi hài… Là Táo điện lực, chi tiêu vô tội vạ, và tất cả những hâu quả phá phách đó là đổ lên đầu thằng dân bằng giá điện…

Nhiều người cho rằng, dù bị ám chỉ, thì những người như Bộ Trưởng Giao thông, Y tế, Giáo dục, Điện lực… và những ngành nghề đã chỉ ra sẽ thấy xấu hổ mà kiềm chế, sửa chữa những điều đã chỉ ra chăng ? Hoặc nếu có liêm sỉ, thì sau đó, họ sẽ đệ đơn từ chức ngay lập tức ?

Than ôi, trong chờ vào điều đó là vô vọng, là hão huyền. Bởi mảnh sành còn biết xấu hổ, chứ mặt người cộng sản thì không.

Đám táo quân và quần thần đó múa may trên sân khẩu, gây cười cho khán giả, nhưng những hậu quả là thật, mạng sống bị cướp đi là thật.

Thế nhưng, chẳng có bao giờ các chương trình Táo quân dám chỉ thẳng vào mặt Ngọc Hoàng mà rằng : Ông mới chính là nguyên nhân của mọi tội lỗi ở phía dưới. Đám táo kia, chỉ là tay chân của ông, ông hãy biến đi khỏi cái ngai vàng này để cho thiên hạ được thái bình.

Việc đưa những vấn đề xã hội lên màn ảnh, trở thành một hiện tượng gây cười, chế nhaọ, nhưng lại để nó trở thành bình thường, không hề có thái độ quyết liệt và đặt ra những yêu cầu cụ thể. Chỉ là việc làm cho xã hội nhìn vào đó như chuyện thường ngày ắt phải có và đương nhiên phải chịu.

Đó cũng là cách tiêm dần cho nhờn thuốc với các bệnh nhân, một thứ vacxin chống lại các phản ứng xã hội đối với các bệnh dịch do Chủ nghĩa cộng sản và hệ thống chính trị này đem lại.

Và Táo quân đã hoàn thành xuất sắc vai trò đó.

Chỉ có điều, người dân Việt Nam sẽ cười được đến bao giờ ?

Ngày 5/02/2019, Ngày mồng 1 tết Kỷ Hợi.

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Nguồn : RFA, 05/02/2019 (nguyenhuuvinh's blog)

Published in Văn hóa

Mấy tuần nay, trên mạng xã hội loan truyền thông tin, hình ảnh về một người đàn ông 40 tuổi nằm bất động, mắt trợn trừng, đầu lõm mất một nửa. Bên cạnh mấy đứa con còn nhỏ ngồi chăm sóc bên cạnh.

ducme05

Nhìn cảnh này, nhiều người rất cảm thông với hoàn cảnh và sự khốn khổ của người bệnh. Thế nhưng, bên cạnh đó cũng không thiếu những lời không có sự cảm thông và thậm chí nhiều lời trách móc.

Bắt đầu từ Thảm họa Formosa

Chuyện bắt đầu từ vụ Formosa gây thảm họa môi trường năm 2016 đã gây ảnh hưởng hết sức trầm trọng đến không chỉ mấy tỉnh miền Trung mà toàn bộ bờ biển Việt Nam. Đặc biệt các tỉnh Nghệ An và lân cận các ngư dân bị mất nghề nghiệp đã sinh sống từ lâu đời.

Trước sự phản ứng dữ dội của người dân khắp nơi, nhà cầm quyền Việt Nam đã vội vàng che giấu sự thật, cấm truyền thông đưa tin, diễn các trò "biển sạch" để xóa vết tích tội ác đã rước Formosa vào Việt Nam gây thảm họa cho cả dân tộc, giống nòi.

Cuối cùng, khi không thể che đậy nổi, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vội vàng nhận 500 triệu đola của Formosa để cho thủ phạm cứ ung dung gây tội ác.

Điều oái oăm, là những người dân bị ảnh hưởng ở Nghệ An, mất nghề nghiệp, ốm đau do nhiễm độc, chết người do ăn phải hải sản nhiễm độc… đều bị che giấu và bịt miệng và không hề được đền bù tổn thất.

Trước sự bất bình của người dân, lẽ ra nhà cầm quyền Nghệ An đã phải đứng ra bảo vệ họ, thì ngược lại, nhà cầm quyền Nghệ An đã ra sức đàn áp người dân dám cất tiếng nói đòi hỏi quyền sống của mình.

Đặc biệt, các giáo dân được sự hy sinh của các linh mục trong việc hướng dẫn đòi lại quyền lợi đã hành động rất quyết liệt. Điều này đã làm cho nhà cầm quyền Nghệ An nói riêng và nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam nói chung hoảng sợ đến tột độ.

Và mọi con bài công an ngăn chặn, đánh đập, bắt bớ, bỏ tù… đều đã được thực hiện với giáo dân Nghệ An. Thế nhưng điều đó không làm nguội tắt được tinh thần người dân uất hận nơi đây với một nhà cầm quyền đã đứng hẳn về phía những kẻ hại dân bán nước.

Những chiêu trò bẩn thỉu nhất lại được tổ chức bởi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Đội cờ đỏ - những hồng vệ binh ngày nay

Khi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bị cả thế giới chú ý và lên án, đồng thời khắp nơi lên án hành động dã man của nhà cầm quyền, mọi hành động bẩn thỉu của họ được phơi bày trước toàn cầu, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã tổ chức nhưng đội hồng vệ binh mang tên "Hội cờ đỏ".

Đây là tập hợp những kẻ du thủ du thực, những hạng người thuộc hàng cặn bã trong xã hội ít ai chấp họ về tư cách, hạn chế về nhận thức và suy nghĩ. Những người này có thể là tên ma cô, ma túy, trộm cắp mà hàng ngày là đối tượng của công an. Cũng có thể là một cô gái ngổ ngáo giữa cảnh chợ búa, tranh mua, cướp bán và bất chấp thị phi. Cũng có thể là vài chiến binh già nua thiếu nhận thức mà chỉ biết nhận tiền đi gây rối theo lệnh.

Nhìn đám người này, người ta nhớ tới hình ảnh những đám Hồng vệ binh của Mao Trạch Đông trong Cách mạng Văn Hóa Trung Quốc, lực lượng đã được huy động đi cướp phá, đánh đập và nhà có tiền của, bắt bớ hành hạ các trí thức, phá hoại đền chùa, miếu mạo…

Đám ô hợp đó được tập trung bởi chính quyền, kết hợp với đám Dư luận viên – đội quân ô hợp tương tự được dùng trong việc tuyên truyền, hướng dẫn dư luận theo ý đảng, bất chấp đó là những lời lẽ chẳng ai chấp nhận được, nhưng ỷ vào số đông và lý sự cùn cũng như sự tục tĩu bẩn thỉu trong ngôn ngữ để người ta phải tránh xa.

Đám đó được huy động về Nghệ An, uy hiếp, gây sự, đập phá làm hỗn loạn đời sống những người dân khốn khổ đang là nạn nhân của Thảm họa môi trường.

Đêm đêm, từng đoàn "du kích" được huy động vào đốt nhà, ném đá, chất nổ, xăng dầu và phá phách nhà cửa của người dân vùng công giáo.

Những hành động này, được sự tổ chức, bao che, dung dưỡng, và tiếp tay của nhà cầm quyền đã gây nên những tội ác về người, về tài sản cho những người dân Nghệ An suốt từ tháng 5 đến 12/2017.

Các phương tiện truyền thông trên thế giới đã lên án hiện tượng này và sự phản ứng bình tĩnh, có lý, có tình với tinh thần nhẫn nhục của người công giáo, chúng mới tạm yên.

Chuyện về một thủ phạm trở thành nạn nhân

Trong những cuộc khủng bố tại Nghệ An, thì giáo xứ Đông Kiều tại xã Diễn Mỹ, huyện Diễn Châu với số giáo dân ít ỏi đã bị tấn công trắng trợn nhất và dai dẳng nhất.

Nhiều cuộc tấn công tàn bạo bởi sự tổ chức của nhà cầm quyền đã gây cho giáo xứ Đông Kiều nhiều bất ổn. Nhiều nhà cửa bị đập phá tan tành, nhiều người bị đánh đập phải đi nhập viện... đời sống người dân luôn bị đe dọa nghiêm trọng.

Những văn bản của các linh mục thuộc hạt Đông Tháp gửi đến chính quyền địa phương phản đối gay gắt đã không được hồi đáp và chính quyền làm ngơ, dung túng cho côn đồ hoạt động đe dọa giáo dân nơi đây. Thậm chí linh mục Nguyễn Ngọc Ngữ và Ngô Xuân Kế đã bị đám côn đồ bao vây tại UBND xã Diễn Mỹ theo lệnh của nhà cầm quyền.

Ngày 13/12/2017, khi giáo dân Đông Kiều đang chuẩn bị cho lễ Noel, khoảng 8 giờ tối, một đám côn đồ do UBND Xã tổ chức đã tấn công đánh đập giáo dân, bắn bị thương một thầy giáo và bắn vỡ tượng Đức Mẹ.

ducme02

Người dân biết rõ những trò này do nhà cầm quyền tổ chức nên không thể nào chống lại họ.

Trong số những người thuộc UBND Xã Diễn Mỹ đã tổ chức và tấn công Giáo xứ Đông Kiều có một người tên là Trần Anh Tuấn (40 tuổi, ngụ xóm 7, xã Diễn Mỹ, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An).

ducme03

Là cán bộ phụ trách Văn hóa xã Diễn Mỹ, anh Trần Anh Tuấn đã có mặt trong các cuộc tấn công giáo xứ Đông Kiều. Một số người cho rằng, chính anh ta đã nổ súng bắn vỡ đầu tượng Đức Mẹ hôm đó.

Những người công giáo nhỏ nhoi, tay không tấc sắt tím ruột bầm gan trước hiện tượng hết sức khốn nạn này của nhà cầm quyền cộng sản tại đây đối với tôn giáo của họ.

Thế rồi, chỉ ba tháng sau, trong một lần đi xe máy từ Ủy ban xã về nhà, tự anh ta đã đâm vào cổng làng. Cú tai nạn giao thông do tự gây ra, đã khiến anh ta bị chấn thương sọ não.

ducme04

Dù được cấp cứu ở bệnh viện để ghép hộp sọ và não, nhưng phần sọ não ghép vào bị phân hủy và phải bỏ ra.

Kể từ đó gia đình phải đưa anh ta về nằm bất động trên giường nhìn trừng trừng lên trời vô tri vô giác. Nửa hộp sọ bị mất, cái đầu chỉ còn một nửa lõm vào như cái gáo múc nước.

ducme01